Donato Carrisi - người viết "Kẻ nhắc tuồng" và "Người ru ngủ"

Trong một bài phỏng vấn trên trang web comingsoon.it, tác giả Donato Carrisi đã đề cập đến tác phẩm nối tiếp của Kẻ nhắc tuồng, ra mắt ngày 16/10/2013 tại Pháp với tựa đề L'Ecorchée.

L'Ecorchée có phải là phần tiếp theo của Le Chuchoteur (Kẻ nhắc tuồng)?


Donato Carrisi: Tôi không thích coi nó là phần tiếp theo. Đúng hơn đây là một người anh em sinh đôi của Kẻ nhắc tuồng. Độc giả có thể tùy ý nhận định anh nào ác liệt hơn, vì với các cặp sinh đôi luôn có một người dữ dằn hơn người còn lại. Với tác phẩm này, tôi mong muốn quay trở vào trong bóng tối cùng nhân vật Mila Vasquez, cô cảnh sát đã mang lại cho tôi nhiều may mắn và được bạn đọc rất mến mộ. Cô ấy được yêu quý đến mức trong mấy năm vừa qua, rất nhiều độc giả sẵn sàng đích thân kể cho tôi nghe những diễn biến tiếp theo của Kẻ nhắc tuồng.

Khái niệm "thiếu sự đồng cảm" hay "thiếu tình thương" được nhắc đến nhiều trong tiểu thuyết của ông. Ông có cảm thấy quyến luyến với nhân vật Mila hay không? Ông nghĩ đến cô ấy những khi rảnh rỗi, hay ông đoạn tuyệt hoàn toàn với cô ấy?


Donato Carrisi: Thực sự thì, Mila là người đeo đuổi tôi khi tôi rảnh rỗi. Trong những năm tháng qua, cô ấy vẫn hiện diện ở đó và nhìn tôi không rời, như thể vẫn còn điều gì đó muốn nói. Sự thiếu đồng cảm trong cuốn sách của tôi gắn với "cái ác" mà tôi kể lại, cái ác thuần túy, nội tại, gây ám ảnh cho người đọc.

Một đặc trưng khác trong tiểu thuyết của ông là sự thiếu vắng của một địa danh cụ thể, tất cả các địa điểm trong truyện đều không được nêu rõ. Vì sao ông có sự lựa chọn này?


Donato Carrisi: Tôi muốn sách của mình giống như một mê cung. Chẳng hạn như với Kẻ nhắc tuồng, độc giả phải bước vào cuốn sách và lạc lối trong đó. Những điểm tham chiếu duy nhất là các nhân vật. Và bạn đọc chỉ có thể ra khỏi cuốn sách ở trang cuối cùng, dòng cuối cùng. Đó là lối ra duy nhất được cho phép.

Là một nhà tội phạm học, ông luôn cung cấp các mô tả rất chính xác và chi tiết về cách thức điều tra tội ác. Ở tác phẩm L'Ecorchée, ông đã làm việc như thế nào với những vụ mất tích? Có đúng là ông đã thử biến mất, như đã bộc bạch trong một ghi chú ở phần cuối cuốn sách?


Donato Carrisi: Đó là một vụ mất tích giả, vì tôi đã báo trước với người thân. Nhưng tôi đã thực sự biến mất và cố gắng cắt đứt sợi dây vốn gắn kết chúng ta với cuộc sống, buộc chúng ta phải thường xuyên liên lạc với người khác. Tôi tắt máy tính xách tay, bỏ mặc trang cá nhân trên các mạng xã hội và không kiểm tra mail trong một thời gian. Đương nhiên, tôi đã trấn an tất cả mọi người về việc xuất hiện trở lại, và thực sự, tôi đã giữ lời.

Theo Hoàng Anh Blog

Viết bình luận

Bạn đã gửi bình luận thành công. Chúng tôi sẽ đăng bình luận của bạn sau khi kiểm duyệt.