Giới thiệu sách: Bên kia đường có đứa dở hơi - Trần Thị Hà

Trần Thị Hà
Đại học Khoa học xã hội & Nhân văn
Giới thiệu sách: Bên kia đường có đứa dở hơi


Cầm cuốn tiểu thuyết của Wendelin Van Draanen, xuất bản tại Nhà xuất bản Phụ Nữ trên tay, tôi đã rất bất ngờ bởi thấy là lạ. Cảm giác có gì đó không ổn ở cách họa sĩ vẽ tranh minh họa ở bìa: một cái cây màu trắng trên nền xanh. Thật kì lạ khi mọi thứ không đúng như những gì đang tồn tại trong tự nhiên, một sự hoán đổi ngược đời. Nhưng sau tất cả, phải chăng đó là dụng ý của họa sĩ tạo điểm nhấn thu hút người đọc. Một cái cây có thể màu trắng, rất có thể chứ bởi đó là cách bạn nhìn cái cây đó mà thôi.
Không chỉ bìa sách khiến tôi tò mò mà tôi còn nôn nóng muốn tìm ra ai là “đứa dở hơi” trong cái tiêu đề rất “hoành tráng”, đầy tính khẳng định: Bên kia đường có đứa dở hơi. Tôi băn khoăn tự hỏi có đứa dở hơi là thật hay chỉ là cách gọi hóm hỉnh, đầy yêu thương khi người ta nhắc về những người đặc biệt với mình. Và tôi quay cuồng, bấm loạn quanh lời kể của Juli Baker rồi đến Bryce Loski rồi băn khoăn: Ai là đứa dở hơi nhỉ? Có lẽ mỗi người sẽ tìm cho mình đáp án riêng.


Người ta thường ngợi ca cuộc sống nhìn dưới đôi mắt trẻ thơ thật trong trẻo, đẹp đến mức khiến ta ngỡ ngàng. Nhưng bên cạnh đó, tôi còn nhận ra, dưới đôi mắt trẻ thơ, cuộc sống này còn “thẳng và thật”. Điều ấy chứng minh qua cách Juli Baker và Bryce Loski hồn nhiên, chân thành kể về cùng một sự kiện. Bạn có thể rất đồng cảm với Juli vì cách cư xử tệ của Bryce nhưng ngay sau đó, khi biết được những lí do của Bryce, bạn sẽ gật gù thấu hiểu cho tâm trạng rối bời của những chàng trai, cô gái đang lớn. Những tâm hồn đang háo hức trải nghiệm cuộc đời, vẫn còn mới mẻ và trong sáng, bởi vậy, thích sẽ rất quan tâm, sẽ muốn nhìn vào đôi mắt ấy, sẽ muốn hít mùi hương đặc biệt thu hút nhưng khi bị tổn thương sẽ ghét, lảng tránh, lạnh lùng và im lặng. Khi làm người khác tổn thương thì sẽ lo lắng ra sao, sẽ thấp thỏm nhưng lại kiêu ngạo, lại tìm mọi lí do để bao che cho những cảm giác khó diễn tả, khó lí giải. Và ở phương diện này, cuốn tiểu thuyết giống như một cẩm nang cầm tay cho những người lớn tuổi muốn hiểu hơn về con, em của mình hay đơn giản là muốn sống lại cùng những cảm xúc, suy nghĩ một thời thơ dại.


Nhẹ nhàng, rất nhẹ nhàng là những gì tôi có thể thốt lên khi khép lại trang cuối cùng của cuốn tiểu thuyết. Vẫn biết thế giới của các em trong trẻo lắm nhưng bạn thấy đấy, khi viết về lứa tuổi nhi đồng (Juli và Bryce học lớp 2) và khi đã là thanh thiếu niên (14 tuổi, học lớp 8) không hề dễ trong khi đó là hai giai đoạn đủ để Juli và Bryce hiểu hơn về mình, lớn lên cả về thể xác lẫn tâm hồn. Wendelin Van Draanen không miễn cưỡng mà để các em phát triển tâm lí, tính cách một cách tự nhiên, thuyết phục theo thời gian. Vẫn là Juli mạnh mẽ, kiên cường và “bá đạo”, Bryce hèn nhát nhưng cuối cùng đã nhận ra vẻ đẹp rạng ngời, nổi bật của cô bạn hàng xóm nhưng lại cố gắng cân bằng những rung động ấy bằng những lí do nghe buồn cười. Đôi khi tôi cho rằng mình đã tìm thấy đối tượng của tựa đề: “Bên kia đường có đứa dở hơi”.


Không chỉ là những vấn đề tình bạn, rung động đầu đời, cuốn tiểu thuyết còn đề cập đến gia đình, nền giáo dục một cách nhẹ nhàng. Đã đi hết chặng đường cùng Juli Baker và Bryce Loski nhưng một mình tôi ở đây còn đang suy nghĩ mông lung lắm. Tôi ngưỡng mộ Juli có bố mẹ tâm lí, luôn bên cạnh đồng hành để có một Juli Baker mạnh mẽ, can đảm và nổi bật như vậy. Và có chút ghen tị với những tiết học trong trường rất thú vị của Juli và Bryce bởi không chỉ học đơn thuần mà còn có những tiết tự học, những giờ nghiên cứu ý nghĩa hay hoạt động Chàng trai Rổ hài hước. 


Tình đầu ngây dại nhưng đáng trân trọng. Đôi khi nó ập đến nhanh như cơn mưa rào mùa hạ mang theo đôi mắt xanh biếc, mùi thơm mát của dưa hấu, nụ cười mỗi khi gặp nhau, và cứ như vậy, bạn hoàn hảo và nổi bật trong mắt đối phương. Đặt cuốn tiểu thuyết lên giá sách nhưng tôi tin, sẽ có một ngày, tôi lật giở lại những trang giấy và lặng im, và trong trẻo đọc những câu chữ, tìm về với kí ức tuổi trẻ tôi lỡ đánh rơi trên đường đời. Và sẽ dừng lại rất lâu trước bìa sách ấy bởi tôi thấy cây tiêu huyền đang ôm lấy Juli, đang che chở cho một tâm hồn mới lớn. Có một cây tiêu huyền được trồng ngay trong vườn của Juli, cái cây sẽ lớn dần cùng Juli và Bryce và có thể chứ, nó sẽ nhấc đôi bạn ấy lên cành cao nhất để cùng chiêm nghiệm vẻ đẹp tuyệt vời của cuộc sống, của lòng người.