Giới thiệu sách "Ngôi nhà mặt trời" - Trần Thị Phượng

Trần Thị Phượng

Tp. Hồ Chí Minh

Tôi tìm được “Ngôi nhà mặt trời” trong một hiệu sách cũ ở Huế. Hôm ấy tôi không chủ đích tìm mua sách Ngân, vì sách mới của chị tôi đều có cả, còn sách cũ xuất bản trước đó coi bộ hơi khó tìm. Vậy nên khi tình cờ nhìn thấy “Ngôi nhà mặt trời” nằm lẫn giữa chồng sách phủ bụi, tôi đã không kìm được vui sướng, cứ tủm tỉm cười mãi suốt dọc đường về. Cũng dễ hiểu thôi, vì trong làng văn Việt Nam tôi chỉ yêu mến mỗi Nguyễn Ngọc Tư và Nguyễn Thiên Ngân, yêu giọng văn độc đáo không lẫn vào đâu của họ, yêu những câu chuyện giản dị mà ý nghĩa qua từng câu chữ.

“Ngôi nhà mặt trời” được phát hành bởi NXB Phụ nữ vào tháng 3 năm 2008. Cuốn sách dày 200 trang với 17 truyện ngắn đến từ cây bút trẻ Nguyễn Thiên Ngân. Mãi đến tháng 10/2015, tôi mới được cầm sách trên tay. Trang đầu tiên có dòng chữ nhỏ viết ngay ngắn bằng màu mực tím: “Huế, mùng 4 tết Kỷ Sửu” kèm chữ ký, không ghi tên. Hẳn người chủ cũ đã rất trân quý nó bởi thời gian trôi qua khá lâu nhưng sách trông vẫn còn tinh tươm như mới. Đặc biệt trong ruột sách không hề có một nếp gấp nào.

Nguyễn Thiên Ngân sinh năm 1989. Nghĩa là chị viết “Ngôi nhà mặt trời” khi chưa đầy 20 tuổi. Trước đó, chị đã có ba cuốn sách được xuất bản gồm Những phố dài ướt mưa (NXB Kim Đồng), Hai chiếc xe khóa chặt vào nhau (NXB Kim Đồng) và Cặp vòng mây (NXB Văn Hóa Sài Gòn). Có lẽ vì được nhìn qua lăng kính của một cô gái tuổi đôi mươi nên truyện của Ngân trong veo nhưng phảng phất buồn. Chị bóc tách tâm lý nhân vật một cách nhuần nhuyễn, khiến người đọc cảm thấy như Ngân đang nói đến mình, đang viết cho mình.

17 truyện ngắn trong “Ngôi nhà mặt trời” kể về những câu chuyện, những con người khác nhau nhưng đều phản ánh cuộc sống và tình yêu của người trẻ. Một cô bé ngốc nghếch không nhận ra tình cảm của cậu bạn thân trong Hạnh nhân đắng, để rồi sau đó nhận được cái kết ngọt ngào. Một cậu trai mười bảy tuổi lang thang đó đây trên khắp thế giới để chứng tỏ với ba mình rằng những kẻ mơ màng vẫn có thể tung cánh bay lên một bầu trời rộng, trong Xuất hiện và biến mất. Một cô phóng viên nghỉ việc ở tờ báo lớn vì không chịu nổi áp lực công việc, để rồi chuỗi ngày sau đó diễn ra đầy kỳ quặc giúp cô nhận ra ý nghĩa cuộc sống, trong Cá vàng – biển khơi. Tâm trạng của cậu chàng mới lớn khi lâm vào cảnh hai anh em cùng yêu một cô gái, trong Những điều tìm lại. Điều dễ thấy ở những nhân vật của Ngân là họ sống cuồng nhiệt, đầy nội tâm và nổi loạn một cách… có giáo dục.

Ngân không đơn thuần kể chuyện. Bởi nếu chỉ kể chuyện, hẳn ai cũng có thể làm được. Ngân xây dựng nhân vật khéo léo, dẫn dắt câu chuyện tự nhiên, lời thoại trau chuốt gọn ghẽ. Đọc văn Ngân, cảm thấy không bị thừa, không dông dài vòng vo mệt mỏi rườm rà như cách kể chuyện của nhiều nữ văn sĩ khác. Văn chị, nói thế nào nhỉ, vừa đủ. Vừa đủ, không chỉ số lượng chữ mà còn ở điểm dừng câu chuyện. Vừa đủ nhưng thấm sâu, Ngân là vậy đó.

Tôi đặc biệt ấn tượng với cách dùng chữ của Ngân. Chị dùng chữ đẹp lắm, đẹp đến run rẩy. “Khi những cơn mưa qua rồi, thì những ngày tháng đó vẫn còn vẹn nguyên như mới hôm qua. Nụ cười của Đông Anh vẫn còn hôi hổi đọng lại trong kí ức anh như giọt sương ngập ngừng đậu trên cánh hồng ban sớm” (Chiếc ô trong suốt). Viết về sự cô đơn cũng đẹp vô cùng: “Cô nhả khói lên trần phòng tối, bầu trời qua ô cửa lờ mờ những đốm sao mơ” (Sẽ không còn ai cô độc nữa).

Xin mượn lời tựa của Nhà xuất bản Phụ nữ để kết thúc bài viết này: Đợi những câu chuyện của Ngân, cũng giống như đợi những cơn mưa sớm mai trên phố núi – êm, sâu, lành lạnh, trong mù sương có lấp lánh ánh sáng…