Katarina Mazetti và Anh chàng mộ bên

Katarina Mazetti sinh năm 1944 ở Stockholm, là nhà báo, nhà văn người Thụy Điển. Các sáng tác của bà đa dạng ở thể loại và được đông đảo tầng lớp bạn đọc ở mọi lứa tuổi yêu thích.

Khi tác phẩm Anh chàng mộ bên được xuất bản tại Mỹ với nhan đề Benny & Shrimp, nhà xuất bản Penguin đã thực hiện một cuộc phỏng vấn khá thú vị với nữ tác giả Katarina Mazetti

Ý tưởng ban đầu hay nguồn cảm hứng cho Anh chàng mộ bên là gì thưa bà?


Katarina Mazetti: Xin nói thật là một đám ma. Khi đó tôi sống ở nông trại sau khi kết hôn với một người nông dân. Một trong những người hàng xóm của chúng tôi đã chết rất thảm dưới bánh xe máy kéo. Đó là một đám tang thật đau buồn, nhưng tôi biết bà vợ ông ta đã cân nhắc việc ly dị trước khi chồng chết, và tôi đã nghĩ: “Liệu bạn có thể thực sự cảm thấy đau buồn đối với một người mà bạn chuẩn bị chia tay, hay là bạn phải giả vờ?” Rồi một hôm, ở nơi làm việc, tôi phải chờ một cuộc điện thoại từ nước ngoài và không thể rời khỏi bàn của mình. Tôi bắt đầu chậm rãi viết một truyện ngắn về một người phụ nữ cảm thấy xấu hổ vì mình không thể thương tiếc người chồng theo cách đúng đắn. Từ đâu bỗng xuất hiện một anh chàng ngồi trên một băng ghế gần đó, trong nghĩa trang... và câu chuyện bắt đầu tự nó tuôn chảy. Tôi nghĩ hình như anh chàng ấy đã bước vào câu chuyện do lẽ tôi ngày càng cảm thấy bực bội khi nhiều người thành thị biết rất ít về công việc làm nông khó nhọc và đặt những câu hỏi ngớ ngẩn như: “Này, mùa đông thì nông dân họ làm gì nhỉ?” Cứ làm như bò sữa cũng ngủ đông ấy!

Các chương sách bắt đầu với vài dòng thơ trích từ cuốn sổ tay của Desirée. Bà cũng là một nhà thơ, vậy với câu chuyện này bà đã sáng tác thơ trước hay sau khi viết văn? Làm thơ bằng giọng điệu của Desirée khó như thế nào so với viết văn bằng giọng của cô ấy?


Katarina Mazetti: Trên thực tế, cũng như Desirée, tôi là một nhà thơ khá tầm thường, nhưng tôi sẵn sàng đấu tranh cho quyền làm thơ của mọi người, dù là thơ con cóc! Tuy vậy cả Desirée và tôi đều không có kế hoạch xuất bản chúng; việc làm thơ thực sự còn hơn cả một tâm trạng, một cứu cánh, một sự an ủi hay một cách để đối phó với cuộc sống hàng ngày, thế nên nó chẳng cần phải được xuất bản. Tất nhiên ở đây không nói đến những bài thơ xuất sắc nhé...

Bà có nghiên cứu nhiều về cuộc sống hàng ngày của người nông dân chăn nuôi bò sữa tại Thụy Điển hay không? Bản thân bà có kinh nghiệm làm nông không?


Katarina Mazetti: Có chứ. Tôi sống tại một trang trại chăn nuôi bò sữa nhỏ ở phía bắc của Thụy Điển trong gần 20 năm, đồng thời là một nhà sản xuất chương trình phát thanh. Nhưng cuốn sách này không thực sự là một tự truyện - như hầu hết các tác phẩm, nó giống một thứ phân ủ (compost) từ những trải nghiệm và ý tưởng...

Benny và Desirée, mỗi người đều giống như một cá nhân chân thực, phức tạp, đồng thời là đại diện của hai “loại người”, người nông dân “nói ít làm nhiều”, và người cán bộ thư viện “đầu đầy chữ”. Hai nhân vật này có người nào là dựa theo những người bà đã gặp không?


Katarina Mazetti: Hãy xem câu trả lời cho câu hỏi bên trên! Tất cả các nhân vật dĩ nhiên đều được dựa trên những người tôi đã gặp, có khi cả ở trong gương nữa đấy.

Người đồng nghiệp tên Inez của Desirée có một vai trò đặc biệt trong câu chuyện tình yêu này. Làm thế nào và tại sao bà xây dựng nhân vật đó và ảnh hưởng của bà ta đối với Desirée?


Katarina Mazetti: Tôi rất vui vì được nhận câu hỏi này! Inez thực sự là nhân vật yêu thích của tôi - một khán giả, một người quan sát cuộc sống người khác, giống như người quan sát chim - bà không thực sự cảm thấy mình là một người trong cuộc, nhưng thấy nó rất thú vị. Và bà hoàn toàn không có ý đồ mờ ám. Điều này đã biến Inez thành một người quan sát đáng tin cậy, không cảm tính một chút nào. Desirée đã cảm thấy điều này và tin tưởng ở sự phán xét của Inez. Tôi đã gặp những người giống như Inez, mặc dù họ khá là hiếm hoi. Tôi cũng muốn trở thành một người như thế, vào một ngày nào đó.

Bà viết từ góc nhìn của cả người đàn ông lẫn người phụ nữ trong câu chuyện tình yêu này. Làm thế nào, với tư cách là một người phụ nữ, bà có thể len lỏi được vào trong đầu Benny để miêu tả anh ấy chân thực đến thế? Có phải đó là một khuôn mẫu của các “chàng nông dân ế vợ” ở Thụy Điển?
 

Katarina Mazetti: Một trong những điều khiến tôi rất thích thú là các độc giả nam thường hỏi xem ai đã giúp tôi xử lý “vụ Benny”. “Đó chính xác là những điều đàn ông nghĩ”, họ đã nói như thế. Nhưng tôi chẳng được chuyên gia về đàn ông nào giúp đỡ cả, tôi chỉ cố gắng tưởng tượng xem bản thân mình sẽ suy nghĩ và hành động như thế nào ở vị trí của Benny, người được nuôi dạy theo cách khá là truyền thống về giới tính. (Hơi giống như điều Flaubert có thể đã ngụ ý khi ông nói “Madame Bovary, c'est moi!” - Bà Bovary chính là tôi). Tuy nhiên phản ứng của họ cho tôi thấy không có khác biệt thực sự trong suy nghĩ của đàn ông và phụ nữ, tất cả đều là do giáo dục mà thôi. (Simone de Beauvoir chắc sẽ đồng ý về điều này).

Có phải bà đã gặp khó khăn trong việc kết thúc câu chuyện, hay bà đã luôn có kết thúc đặc biệt đó ở trong đầu?


Katarina Mazetti: Cuốn sách này giống như một chuyến cưỡi bò vậy! Tôi đã cố gắng giữ kiểm soát, nhưng về cuối nó đã thoát ra khỏi tay tôi. Và rồi nó đột ngột kết thúc. Đó là lý do tại sao tôi cảm thấy mình phải viết một phần tiếp theo, Cô nàng mộ bên, một vài năm sau đó.

Theo Hoàng Anh Blog

Viết bình luận

Bạn đã gửi bình luận thành công. Chúng tôi sẽ đăng bình luận của bạn sau khi kiểm duyệt.