Mặt trời không tắt trước nghị lực

Buổi ra mắt quyển tiểu thuyết "Có một mặt trời không bao giờ tắt" của Lê Dương Thể Hạnh ngập tràn trong nước mắt của… chính tác giả.

Không gian hội trường D của Đại học KHXH&NV TP HCM sáng 20/12 cũng chùng hẳn lại, khi nghe Thể Hạnh nhắc những tên thầy, tên cô, những người đã từng gắn bó với Hạnh ở giảng đường ngành Nhật Bản học, và đang hiện diện trong tác phẩm đầu tay này.

Tác giả Lê Dương Thể Hạnh trò chuyện tại buổi ra mắt sách.
Tác giả Lê Dương Thể Hạnh trò chuyện tại buổi ra mắt sách.


Đi xuyên bóng tối

Gọi là tiểu thuyết, nhưng tác giả cho biết có hơn 90% câu chuyện của nhân vật Dạ Lý chính là tự truyện của Lê Dương Thể Hạnh. Mà chuyện đời của Thể Hạnh thì vốn đẫm nước mắt từ hơn 8 năm nay. 

Cô gái người Đà Lạt sau khi tốt nghiệp ngành Nhật Bản - Khoa Đông Phương học và trở thành thông dịch viên kiêm trợ lý tổng giám đốc cho công ty Nhật, những tưởng con đường tương lai đã rộng mở và niềm vui cũng cận kề khi cô cùng người chồng chưa cưới bắt đầu sắp sẵn kế hoạch tương lai. Nhưng định mệnh giáng xuống đầu cô gái trẻ bằng cơn đau đầu khủng khiếp và sau đó là căn bệnh u não quái ác được phát hiện.

Sau khi phẫu thuật trong nước không khỏi, gia đình đưa Hạnh sang Singapore để phẫu thuật, cô đối mặt với tử thần trong ca đại phẫu này và may mắn vượt qua, nhưng cái giá phải trả là quá đắt: hai mắt bị mù, tái trái hoàn toàn vô cảm, và thính lực của tai phải cũng không còn toàn vẹn, cơ thể bị suy nhược và trở thành một người khuyết tật nặng.

Đau đớn hơn, người yêu – vị hôn phu của Hạnh sau bao ngày tháng đi cùng Hạnh qua các bệnh viện trong và ngoài nước, cũng đành dứt áo ra đi sau quyết định chủ động chia tay của Hạnh.

Sách do NXb Phụ Nữ ấn hành.
Sách do NXb Phụ Nữ ấn hành.


Thật xót xa khi trong buổi ra mắt sách, Hạnh được dìu lên sân khấu, ngồi đó kể lại những khúc quanh nghiệt ngã của đời mình. Những học viên khiếm thị xúc động, bạn bè và người thân nghẹn ngào, cô giáo Nguyễn Thu Hương của khoa Nhật Bản học cũng lặng người đi khi nghe Lê Dương Thể Hạnh nói lời tri ân: “Cho tôi xin chân thành cám ơn cô Nguyễn Thu Hương, giảng viên bộ môn Nhật Bản học, người đã gắn bó với tôi từ những năm tháng sinh viên, cùng tôi đón ánh nắng lấp lánh khi sự nghiệp nở hoa. Và tình nghĩa ấy không chỉ dừng lại ở quan hệ cô – trò, mà nước mắt cô cũng đã cạn vì sự bẽ bàng giáng lên cuộc đời tôi. Cám ơn cô, người cô giáo đáng kính đã cùng khóc cùng cười, và cùng năm tay tôi đi xuyên bóng tối”.

Một phiên bản tiếng Anh của quyển Có một mặt trời không bao giờ tắt cũng đang được Lê Dương Thể Hạnh tiến hành và sẽ xuất bản trong thời gian tới, để gửi đến cộng đồng bạn đọc người nước ngoài, cùng kết nối những vòng tay nhân ái để tăng thêm nghị lực cho người khuyết tật đồng cảnh ngộ.


Đọc cuốn sách của Hạnh, mới thấy niềm tin yêu vào cuộc sống mạnh mẽ dường nào, mới thấy sức mạnh của tình thương từ người thân trong đại gia đình đã tiếp thêm nghị lực cho Hạnh ra sao, và thực sự khâm phục khi Hạnh luôn chắt lọc từ những kinh nghiệm sống của người đi trước, của người đồng tật, để làm bài học cho mình và vươn lên không ngừng.

Và sắc màu hy vọng

Thật may mắn khi cuộc đời vẫn còn rộng mở, qua quyển tiểu thuyết dày hơn 400 trang, được Thể Hạnh cày cục viết bằng phầm mềm dành cho người khiếm thị, người ta có thể nhận ra còn nhiều người thầy, người cô, bạn bè và cộng đồng khuyết tật luôn sống tích cực để hỗ trợ nhau phát triển. Thể Hạnh - cô gái khuyết tật nặng do phẫu thuật và di chứng của 27 tia xạ trị - nay đã là một cô giáo dạy ngoại ngữ trực tuyến cho cộng đồng khuyết tật trong nam ngoài bắc.

Giờ đây, Lê Dương Thể Hạnh mong muốn chia sẻ những trải nghiệm của mình cho bạn đọc, và hơn thế nữa, mong muốn thông qua việc phát hành bản sách này, cô kêu gọi mọi người chung tay xây dựng một quỹ khuyến học, có tên Sắc màu hy vọng, nhằm hỗ trợ, khích lệ tinh thần học tập của các bạn nhỏ bất hạnh.

Theo Tuổi trẻ

Viết bình luận

Bạn đã gửi bình luận thành công. Xin cảm ơn!