Thử tài dịch sách: Đảo của Nim - Đào Thị Linh

Người dự thi: Đào Thị Linh
Trường Đại học Thương mại

.....................................
ĐẢO CỦA NIM
Trong tán một cây cọ, trên một hòn đảo, giữa biển xanh mênh mông, có một cô bé.
Tóc Nim rối bù xù, đôi mắt sáng và trên cổ cô bé đeo ba cái dây thừng nhỏ. Một cái để treo chiếc kính thiên văn loại nhỏ, một cái để treo vỏ sáo hình xoắn ốc, và một cái để treo một con dao nhỏ màu đỏ để trong 1 cái vỏ. 
Cô bé nhìn thấy cha mình trên thuyền qua cái kình thiên văn nhỏ. Con thuyền vượt qua tảng đá ngầm tới vùng biển sẫm màu và sâu hơn, Jack quay lại để vẫy tay và Nim vẫy chào lại bố, mặc dù cô bé biết bố chẳng thể nhìn thấy.
Rồi cánh buồm màu trắng bắt gió, đưa bố xa khỏi tầm mắt, Nim còn lại một mình. Trong ba ngày và ba đêm tới, cho dù xảy ra hay cần làm bất bất kì chuyện gì, Nim cũng sẽ thực hiện hết. 
Nim nói “Và việc chúng ta cần làm đầu tiên là ăn sáng”. Thế nên cô bé ném bốn trái dừa chín xuống bãi cát, “BỤP”, sau đó thì trèo xuống dưới.
Cô bé thổi cái vỏ sò của mình, hai tiếng dài và chói tai truyền đến tận chỗ đá ngầm, chỗ lũ sư tử biển đang bắt cá. Selkie thò đầu lên khỏi mặt nước. Trong miệng ngậm một con cá nhưng rồi nó nhanh chóng nuốt chủng và lặn tới phía bãi biển.
Từ khối đá trước căn nhà gỗ, Fred vội vã bò đến. Fred là một con cự đà, có những chiếc gai nhọn dọc lưng như một con rồng, và một cái mũi tẹt vui vẻ. Nó quấn quanh chân Nim với vòng ôm gây đau nhói bởi những chiếc gai. 
“Mày đang nói chào buổi sáng đấy à?”, Nim hỏi “hay là chỉ để xin bữa sáng?”
Fred nhìn chằm chằm vào những quả dừa. Nó là một con cự đà thật thà. 
Những quả dừa khá là khó bổ, nhưng Nim là một chuyên gia bổ dừa. Với một hòn đá và một vật nhọn, cô bé đục một cái lỗ rồi uống nước dừa, rồi làm cho cái vỏ vỡ ra, cạy lấy phần cùi bên trong. Fred chộp lấy phần của nó, ngấu nghiến ăn.

Loài cự đà biển không thích ăn dừa, nhưng không aidạy Fred điều đó.
Lúc này Selkie đang nằm xoài bãi biển chào Nim và Fred. Nim hét lớn: “Chúng ta cũng tới đó thôi”, và rồi từ trên những tảng đá nhảy xuống.
Selkie xoay mình, bơi ở phía dưới, đưa Nim lướt qua những con sóng: đạp mạnh rồi lặn ở dưới. Nim bám chặt Selkie, cô bé một nửa là sư tử biển, một nửa là một cô bé gái, và con người cô chính là một phần của đại dương.
Sau đấy, Selkie và Fred đi tắm nắng trên bãi đá, Nim thì quay trở lại căn nhà gỗ. Cô bé đổ một ca nước từ cái chai màu xanh yêu thích của mình, đánh răng trên bụi cỏ, chỗ mà để nhổ nước và bắt đầu những công việc của mình. Hôm nay có thật nhiều việc vì cô bé vừa phải làm cả những việc của bố Jack và của mình.
Trước đây, khi Nim còn là một đứa bé, cô bé cũng có cả mẹ và bố Jack. Nhưng đến một ngày, mẹ cô bé đã đi tìm hiểu những thứ có trong dạ dày của một con cá voi xanh. Đó thực sự là một cuộc thám hiểm thú vị mà hàng nghìn năm nay không có ai có được, và bố Jack nói rằng mọi chuyện lẽ ra sẽ ổn thôi, lẽ ra cuộc thám hiểm là an toàn..., cho tới khi con tàu Troppo Tourists đến để làm một bộ phim, họ hò hét, và họ lái con tàu màu hồng tím khổng lồ của mình chạy quanh mẹ của Nim và con cá voi xanh. Khi bố Jack bảo bọn họ dừng lại, họ đã làm những động tác thô lỗ và rồi lái con tàu của họ đâm vào mũi con cá voi xanh ấy. 
Con cá voi xanh hoảng sợ và lặn xuống dưới, lặn rất sâu, không ai biết khi nào nó quay trở lại hay trở lại chỗ nào. 
Mẹ Nim cũng mãi mãi không bao giờ quay về.
Vì thế, Jack mang con mình lên thuyền và trèo đi khắp nơi, vòng quanh thế giới, hi vọng biết đâu mẹ Nim sẽ trở về từ đại dương xanh ở nơi nào đó và không biết tìm bố con Nim ở nơi nào. Rồi một ngày nọ, khi đứa bé lớn lên, thành một cô bé, Jack đã tìm thấy hòn đảo này.
Đó là hòn đảo đẹp nhất trên thế giới này. Trên hòn đảo có những bãi biển đầy ắp những vỏ sò, vỏ ốc màu trắng, có bãi cát màu vàng nhạt và có những núi đá đen dốc thẳng đứng nơi những bụi nước tung lên bầu trời những chiếc cầu vồng. Trên đó còn có một ngọn núi lửa và rừng mưa nhiệt đới ở những đoạn sườn cao và cả những thảm cỏ xanh ở dưới chân núi. Có một cái hồ nước sạch để uống và một thác nước đổ thẳng xuống và, một thung lũng bị che khuất, nơi mà những thảm cỏ xanh nối liền với bãi vỏ sò trắng, nơi có “Một vị trí dành cho căn nhà gỗ”.
Xung quanh hòn đảo, chỉ có những con thuyền nhỏ mới có thể len lỏi trèo qua nhữngmê cung được tạo bởi đá ngầm, uốn quanh từ những bãi đá đen bên này đến những vách đá trắng bên kia.
Jack lái thuyền quay lại thành phố vài lần cuối. Ông chất đầy cây để trồng một mảnh vườn và một vài vật dụng cho nghiên cứu khoa học lên con thuyền và rồi lên đảo, dựng một căn nhà, đủ cho mình và cô con gái, vì ông biết rằng mẹ Nim sẽ mãi mãi ở lại dưới lòng đại dương.
Nim nghĩ rằng, mẹ ở lại dưới đại dương, giống như nàng tiên cá.
Jack dựng một căn nhà từ những mảnh gỗ trôi dạt và những cành cây chắc khỏe, với một mái nhà lợp bằng lá dừa và một nền đất chắc chắn. Ông lắp đặt một cái đĩa vệ tinh và một tấm pin mặt trời để nạp điện cho một cái đèn chớp, một cái điện thoại và một chiếc máy tính xách tay. 
Jack làm nên những cái thảm ngủ nhồi nhét đầy những tàu lá dừa khô, đóng một cái bàn và hai cái ghế đẩu, một cái bàn làm việc, mấy kệ sách và những giá để đồ nghiên cứu khoa học của mình, tạo ra những cái bát từ sọ dừa và những cái đĩa từ vỏ sò.